Đỉnh điểm của bi kịch là một nhát dao vào ngực con lúc cậu bé lười ôn luyện cho kỳ thi vào trường trung học "top" tại Nhật.
Nhát dao oan trái ấy đã giết chết tính mạng một con người và treo lơ lửng một án tù lên đầu người cha "cả giận mất khôn". bi kịch từ một giang sơn xa xăm tưởng như chuyện lạ, sốc, hiếm. cơ mà có bao giờ bạn nghĩ đến một số bố mẹ Việt vẫn đang nhăm nhăm "ngọn dao" vô hình trong tay? Căn bệnh cuồng thành tích, thể diện - sĩ diện hão kia luôn ẩn hiện trong khá nhiều cha mẹ.
Yêu thương con và muốn vẹn toàn cho con một mai sau vững chãi là thoả ước đáng trân quý của bậc cha mẹ. sinh hoạt ổn định tương lai phải được triển khai xây dựng từ các "viên gạch" nền móng của sự học hôm nay. mặc dù thế đâu phải thành thử mà gò ép con học ngày đêm, nhồi nhét tri thức từ buổi học chính khóa đến lớp học thêm, học kèm?! "Học, học và học", đó là tất cả đời sống của biết bao nhiêu nhiêu đứa trẻ ngoài kia vẫn đang mải mê trong guồng quay của stress do chính phụ huynh hình thành lên.
Tuổi thơ là mảng kí ức long lanh dung dưỡng tâm hồn mỗi người. vậy mà trang viết kí ức của trẻ nhỏ lại là cảm nhận thấy mệt nhoài ngồi sau lưng phụ huynh vòng vo trên các con phố đến lớp học thêm. Là các công thức, bài văn dài dằng dặc chưa bao giờ có điểm dừng. Là những điểm số đỏ chói và tờ giấy khen lung linh vô tri vô giác… Tuổi thơ bị "bóp nghẹt" chẳng còn vẹn nguyên, tinh khôi mất rồi.
Cuộc chạy đua vào trường điểm, trường "top" ở nước ta cũng rất khốc liệt. Đỗ vào trường có chất lượng là bước đệm trước nhất và là "tấm vé" bảo đảm cho những thành công tốt đẹp tiếp theo. Mang tâm lý ấy, mỗi mùa tuyển sinh là một mùa nháo nhào lo của phụ huynh và học trò thì sớm hôm cho kỳ thi tuyển sinh là khoảng quãng thời gian đầy ám ảnh của những thí sinh. sức ép từ kiến thức, sức ép từ bố mẹ như một cái gông xiềng xiết chặt con trẻ.
Áp lực học hành, thi cử, điểm số, thành tích là một nỗi ám ảnh thật sự mà cha mẹ tuyệt giao dồn ép lên vai trẻ con. đó là sự thom thóp lo ngại và cố gắng giấu ghẹm các điểm số ko "đẹp". đấy là cảm nhận thấy run run và hồi hộp, buồn phiền mỗi mùa họp bố mẹ diễn ra. Và đó còn là sự bất lực đến tuyệt vọng khi mọi quyết chí của mình đã không được làm vừa lòng cha mẹ.
Hẳn là mọi người vẫn chưa quên cái chết đầy ám ảnh của nữ sinh Đ.T.T.T. vào ngày 27.12.2005. Sau cú nhảy sông tìm lối thoát của em , người ta tìm ra nhiều lá thư tuyệt mệnh và nỗi đau nhức nhói mãi. Rồi vụ việc em V.N.T.T (học sinh giỏi lớp 11 chuyên Anh Trường THPT chuyên Lê Quí Đôn, Bình Định) tự sát như một hồi chuông báo động mãnh liệt nhất về căng thẳng học hành, thi cử, thành tích…
Hình ảnh người cha Nhật sử dụng cây dao làm bếp đâm vào ngực con quả là hốt hoảng, đau thương. cơ nhưng mà mong rằng nó sẽ thức tỉnh những bố mẹ Việt đang làm đau con con cái mình một cách vô tình…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét