Em Hoàng Thị Phương Thảo đang là học trò lớp 4, Trường Tiểu học Yên Trạch, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.
Năm Thảo lên 3 tuổi, sau các trận sốt liên hồi ko dứt, hai đầu gối của em bắt đầu sưng và đau nhức. Thương con, mẹ gom hết khoản tiền còn lại trong nhà để đưa em đi viện. bây giờ mẹ em mới biết con mình bị mắc chứng bệnh viêm đa khớp.
Bệnh khớp ở trẻ nhỏ phân ra thành những mức, tuy nhiên ko may Thảo lại bị mắc bệnh tại thể nặng nhất, cần được chạy chữa trông nom đ-biệt và thậm chí em còn có nguy cơ tàn tật suốt đời. Căn bệnh khiến Thảo thường xuyên bị sốt, chết mệt, kém ăn và bực dọc, nhất là phải chịu chứa nhiều cơn đau, buốt kinh khủng hành hạ.
Đặc biệt, vào các ngày thời tiết nắng, mưa thất thường thì các cơn đau ấy như nhân lên hàng trăm, hàng nghìn lần khiến em nằm mộng man, bị tê hết nửa người và không thể tự ngồi dậy được. những khi như thế mẹ lại nâng đỡ, xoa bóp cho em bớt đau bởi đi viện mãi cũng ko có tiền và dưới Thảo còn có hai em nữa vẫn cần sự chăm chút...
Vượt qua nỗi đau tật bệnh là một cô bé Thảo rất ham học. Có những lúc bệnh chỉ cần đỡ hơn chút đỉnh, có thể ngồi dậy được là em lại xin mẹ cho đến trường. Nhà cách trường 2km, có hôm Thảo mệt quá thì mẹ cõng đi, còn đa phần em tự đi bộ đi học chứ nhất thiết không chịu nghỉ học.
Có những khi, lúc đến tới trường thì đầu gối, mắt cá chân của em sưng tấy, đau nhức; khuỷu tay, cổ tay, khớp vai mỏi nhừ không thể chép được bài. tuy vậy, những khi như thế em vẫn can đảm, cắn răng chịu chứa cơn đau để ngồi nghe cô giáo giảng bài. Có lần đau quá, không chịu được khiến em khóc òa và nằm choạc ra bàn. lúc đó, cô và anh chị lại xúm vào xoa bóp, rồi đưa em về nhà. Mỗi lần như thế, mẹ chỉ biết ôm em vào lòng và khóc thương cho cô con gái bé bỏng, thiệt thòi của mình.
Những khi bệnh nặng quá, Thảo phải đi viện chạy chữa, nhanh thì một tuần hoặc 2 tuần mới đỡ, cơ mà được về nhà hôm trước thì hôm sau em lại nằng sặc sụa đòi mẹ cho đi học. Em rất sợ nghỉ học lâu quá lại không theo kịp các bạn trong lớp. Đến lớp dù biết viết những tay sẽ bị đau và mỏi, tuy thế em vẫn chăm chỉ mượn vở của anh chị để chép lại bài. Em ko nhờ các bạn chép hộ bài vì sợ không hiểu gì. do vậy, dù đau và mỏi cơ nhưng mà em vẫn cố hết sức tự viết lại, chỗ nào không hiểu thì nhờ các bạn hoặc thầy cô giảng lại. Do tính chuyên cần được rèn luyện từng ngày nên sức học của em rất khá. Năm nào em cũng nhận được giấy khen của nhà trường.
Hiện bố của Thảo bị bệnh tâm thần nên thường xuyên đánh bốn mẹ con em. Cũng vì thương ba đứa con thơ ấu và không chịu được nhiều trận đòn thừa sống, thiếu chết của chồng nên người mẹ trẻ đành dắt 3 chị em Thảo về tòa nhà lá sát bên nhà ông bà ngoại để tựa nương. Rơm rớm nước mắt, mẹ Thảo kể đúng 12h đêm giao thừa năm 2014, chồng của chị đánh bé út được sắp 1 tuổi. Trước hoàn cảnh đó, chị nghĩ rằng mình phải giữ gìn nhiều con và chính bản thân. Bởi nếu chị mà chết thì ai lo cho con. Còn bé Thảo dù bị ốm mặc dù vậy lúc bố lên cơn thì cũng bị đánh...
Từ ngày ra đi, chị vừa làm mẹ, vừa làm cha. Trong làng, ai gọi việc gì chị cũng làm từ phụ xây, xẻ gỗ, bốc hàng... những việc làm khó nhọc đến người con giai khỏe mạnh làm còn mệt, vậy mà để lo cho các con, chị lại nhận hết, miễn là kiếm được mấy đồng mẹ con rau cháo qua ngày.
Thảo rất hiểu chuyện và thương mẹ, ngoài giờ học, cô bé vừa trông em (hai em: một bé học lớp 2, một bé 2 tuổi), vừa làm việc nhà giúp mẹ. Chỉ hôm nào đau quá, chẳng thể làm được thì em mới chịu nằm yên.
Sự hiếu nghĩa, ý chí đi lên vượt qua hoàn cảnh và số phận của cô bé lớp 4 thật đáng bái phục. từ giã Thảo tuy vậy tôi vô cùng cảm động trước hàn huyên của cô bé: "Cháu không giận bố đâu. Bố cháu bị bệnh nên mới thế. sau này cháu chỉ mong muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho bố và cả cháu nữa. hi vọng cả nhà cháu lại được tại cùng nhau..."
Phạm Thị Dịu
Từ ngày 8/8 đến 16/10, Báo VnExpress phối hợp cùng nhãn hiệu Dutch Lady tổ chức cuộc thi "Học bổng Đèn Đom Đóm". bạn đọc có thể san sẻ các câu chuyện về chân dung vượt khó học giỏi của nhiều em học trò bậc tiểu học (cấp 1), trung học cơ sở (cấp 2) đã cố hết sức vượt qua mọi trở ngại để vẫn sẽ đến trường. Chương trình trong vòng 10 tuần, hàng tuần, ban tổ chức sự kiện sẽ chọn ra 10 câu chuyện ý nghĩa, xúc động nhất (tương ứng 10 nhân vật) để trao học bổng (mỗi suất ý nghĩa - giá trị 3 triệu đồng). bạn đọc có bài viết giới thiệu nhận vật được chọn trao giải học bổng sẽ nhận nhuận bút 500.000 đồng mỗi bài. Gửi bài dự thi nơi này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét